Thường An

Gửi con yêu !

Ngày con chào đời
Con không biết đâu, đấy là một ngày như mọi ngày trên đời này, sinh linh vẫn được sinh ra và mất đi, cả tỷ sinh linh con ạ, sự hiện diện của con cũng ở trong ấy, nhưng với riêng cha, có một sự hoán đổi lạ kỳ, từ gã chưa An sang gã có An, con thấy không, tên con đấy, Thường An của cha !

Đêm trước chào đời
Cha qua bác Hiệp, chúng ta hẹn nhau làm một mẫu hộp trà mới cho nhà mình con ạ, đêm đó đất nước rực rỡ cờ hoa, những đoàn người tấp nập dọc ngang hoặc chéo, cha ra khỏi nhà lao vào đoàn người không lối thoát, hôm nay u23 thắng lớn, đất nước đã lâu kém vui, nhưng cha nghĩ cái sôi động thái quá cũng chỉ để khỏa lấp hố sâu buồn bã mà thôi, ví như cha giờ này, rất buồn, đã chín giờ tối không cách nào tìm được lối thoát, cha vỗ vai chú lái xe Grab .. ông để tôi lái cho .. vậy là thay lái, cha cố luồn lách nhưng không cải thiện được là bao so với cái cũ, cha đành hô lớn .. nhà có người bệnh, xin cho qua .. trong lòng mọi người chắc đầy hòa ái, niềm vui bồi đắp nó, dù chật chội xong họ vẫn rẽ cho cha được một nghách nhỏ thoát khỏi đám đông đang chôn sâu buồn bã bằng thoáng chốc sôi động.
Mười một giờ đêm cha tới được nhà bác.
Đã hai giờ đồng hồ trôi qua, việc vẫn chưa thành, ý là chúng ta vẫn chưa thông sẽ phải làm thế nào, con biết không, hai lão của con có khi nào gặp nhau mà không nhăm nhi dăm ba chén hoặc hơn .. uống trà cần sự tinh khiết, nên nước phải lấy từ xứ xờ cốt xa xôi, đã lên men, chưng cất, ủ kỹ, rồi mới uống, như vậy hơi thở thơm tho, tâm hồn tinh khiết mà cảm thụ cái vô cùng vô tận trong đáy chén trà .. đại khái vậy, một giờ đêm.
Đêm nay thống nhất được một việc, chúng ta sẽ tư duy làm như rượu thay vì trà ở cái xứ này, ba mươi phút trôi qua, mọi việc đã gần như vỡ ra, vậy là được, có thể uống rồi, hai giờ sáng.
Cha nghĩ mình hoàn toàn tỉnh táo, chỉ không thể di chuyển, cha nên ở lại đây, mẹ con cũng muốn điều đó, cha chắc vậy, mẹ không muốn thấy cha ra đường trong tình trạng hiện tại, và sẽ cáu nếu như thấy cha khật khưỡng bước về nhà, cha và bác Hiệp đã một đêm hú vía, bác bỏ chạy khỏi hiện trường, còn cha lặng lẽ đối diện với bi kịch đời mình, mẹ con đang đứng trên kia, sau hai nhịp cầu thang. nhưng đêm nay, bốn giờ sáng, cha muốn về nhà, có điều gì thúc ép, từ tối bước ra khỏi cửa cha đã linh cảm chút gì khác thường, giờ thì nó rất rõ, nó là thứ động cơ phản lực đang phun lửa đỏ sau mông, cha phải về. bốn giờ rưỡi tới nhà, mọi sự an. cha đi ngủ.
Đang miên man bỗng có tiếng gọi lớn .. anh ơi đi đẻ .. cha dậy, mẹ con thay đồ cho mình và cho anh Châu con nữa, cha mẹ đưa anh đi học, rồi tới viện, thong dong như vậy, mẹ con vào phòng, còn cha ra quán nước đầu cổng viện cùng chú Hưng, tính chuyện trà-drama, năm ngày nghỉ ngơi sau khi sinh con, mẹ quay lại với việc viết lách bằng trà-drama này, cãi nhau suốt ba ngày không ngơi cõi mạng, mưa, cây cầu dở, dòng người tấp nập, cứ trôi đi dịu dàng như nhịp đập trái tim cha vậy.
Đợi con đến hết chén trà !

Con đã mấy tháng rồi nhỉ ?
Như bao đêm vẫn vậy, cha và mẹ vẫn ngồi bên bàn trà nhà mình, bỗng mẹ bảo .. anh làm trà cho con gái đi, nó phải sáng và mát như ánh trăng ấy .. đêm ấy hoa nở trăng vừa tròn .. hì, cha buột miệng .. rồi có năm không uống nổi đâu mà .. cha mẹ cười rung rốn !

Sự ra đời của trà Thường An, thức trà mang tên con đấy !

ghi


Published
Categorized as TRÀ