Bắc đỗ

đời làm trà

điều tai nghe nhiều nhất là nghe chửi 🤪 muôn kiểu chửi

  • chửi sau lưng
  • chửi đổng
  • chửi cho vui
  • chửi cho bõ ghét

thế nhưng

tôi chưa từng có một cái tên để người ta chửi cho dễ dàng, thành thử, điều tử tế lúc này là cần có một cái tên cho người ta chửi được dễ dàng, nhưng cái tên để chửi thì cũng cần kỹ lưỡng cho đỡ phí công người chửi chứ nhỉ !

cũng còn may là chưa bị chửi thẳng mặt

nên, tôi lựa chọn

ĐỖ – thời thơ ấu

làng tôi cũng như bao làng khác, yên bình bên những luỹ tre, gốc đa, những cánh đồng ngô thẳng tắp, vào mùa, thơm lừng lúa non !

xưa kia, mỗi đoàn phim di động là một rạp chiếu bóng thiên đường, mỗi bộ phim là một chân trời bên ngoài luỹ tre, tôi lên ba lên năm, dạo ấy, đoàn phim thường về, còn tôi, sẽ chạy quang làng hô báo “loa loa loa, hôm nay đoàn phim ông đỗ chúng tôi sẽ chiếu phục vụ bà con bộ phim …”, cứ thế rao, và chạy quanh làng với cái quần lò xo cùng chiếc áo chi chít những chấm đen đạn mò, rạp chiếu phim là rạp “chúng tôi”, rồi lăng xăng làm bất cứ việc gì của rạp, để từ đó, chị Nga hàng xóm gọi tôi bằng tên bắc đỗ, từ dạo có tên ấy, nó gắn với tuổi thơ tôi, cho tới hết lớp 12, trong làng, tôi vẫn được gọi tên bắc đỗ.

DO – mưu sinh

chuyện tuổi thơ cũng như dòng sông vẫn đẫm mình, trôi vào dĩ vãng, trôi theo dòng đời, tên bắc đỗ vẫn nương náu chốn quê nhà, bạn cũ, người cũ vẫn thân thương gọi tên như thế, còn Đỗ nơi đô hội, đã thành Do, chuyện Cinema Paradiso để lại sau luỹ tre, tôi rong rủi nhiều nghề, khắp chốn mưu sinh, những mơ màng thủa nhỏ, bay theo bụi đường, chỉ còn lại những hằn sâu cơm áo gạo tiền.

ĐỒ – ga cuối

hay thật, đồ lại là âm cổ của trà

suốt thời thơ ấu, thường ké cha bên bàn trà nhấm nháp đôi ba ngụm để rồi mất ngủ, để va vào bóng cha già bên làn khói lam trong tĩnh lặng màu đêm, để mai này không còn rong chơi dưới bóng ngô đồng, còn nhớ đến những vui cùng buồn, những nét khắc hoạ khổ đau và hạnh phúc trên khoé mắt, vừng trán mẹ già, trên gò cao, nơi làn da nhăn phủ xương gò má, hiện rõ từng nếp gấp cơ hàn.

đã hàng chục năm làm, và có lẽ thêm hàng chục năm nữa, tới khi tóc nhuộm màu, tới khi thấy bóng cha già trong chính thân xác đã rệu rã cơ cầu, trà rồi sẽ ru tôi ngủ vùi trong tâm tưởng ấu thơ, một bát chè tươi mát cả trưa hè, một chén mắt trâu ấm chiều đông giá, trà sẽ dìu tôi đi những cung đường còn kéo mãi tới cuối đời tôi, có lẽ, trà sẽ là ga cuối !

.DO – nổi loạn

caribe, vùng biển của những kẻ trôi dạt, bất tuân và bất định, nơi tay chơi Cristoforo Colombo dừng chân trong hành trình thám hiểm của mình, nơi điệu merengue chảy trong huyết quản, và nhịp bachata khuấy động bờ biển, nơi mọi định chế dừng lại ở ngưỡng cửa, và nơi … nền cộng hoà ăn hút thống trị!

ờ, có vẻ tôi cũng hợp với nơi này !

Như vậy

với cái tên bắc đỗ, có tuổi thơ, hiện tại, sự mộng mơ, và cả tương lai nữa

Thế là đủ 😉 !